
Dưới đây là 3 điều dù cố gắng nhưng nhiều lúc rất làm khó bố mẹ. Chúng ta cùng thử đọc xem có phải vậy không nhé.
Kiên nhẫn
Thật sự, trong 4 điều chia sẻ, kiên nhẫn là khó nhất và giữ vai trò quan trọng nhất, nó như điều tiên quyết cho mọi hành động của bố mẹ đối với các con vậy. Chẳng hạn như, khi còn nhỏ, việc cho con ăn luôn đòi hỏi các ông bố bà mẹ có một dây thần kinh thép và sự kiên nhẫn tột đỉnh. Mấy ai được nhẹ nhàng khi con trộm vía ăn ngoan, ăn giỏi đâu. Chỉ muốn con ngồi, chơi đồ chơi, và bố mẹ xúc ăn là hạnh phúc lắm rồi, dù bữa ăn đó kéo dài đến tận 1,2 tiếng. Nhưng trớ trêu, con khóc, quấy, nhè ra, đòi đi chơi, đòi bế, đòi mẹ cơ chứ không thích bố,…..vô cùng nhiều những vòi vĩnh từ con, bố mẹ kiên nhẫn thế nào đây? Cho con ăn được nửa bát, lúc này bố mẹ đã chạm đến giới hạn của sự kiên nhẫn chưa? Liên tục phải trấn an bản thân mình phải cố thêm chút nữa, con ăn, con khỏe, không ốm để cả nhà cùng vui. Nhiều ông bố bà mẹ than kể mỗi bữa ăn như một trận chiến, cứ nghĩ đến là nản và sợ.
Rồi khi con lớn, kiên nhẫn lại đòi hỏi trong nhiều trường hợp hơn. Con cãi bố mẹ, con không nghe lời, không kiên nhẫn là trận lôi đình sẽ diễn ra bất cứ lúc nào.
Nhiều lúc ngẫm nghĩ, để nuôi dạy được con, có kiên nhẫn là có tất cả phải không bố mẹ? Vậy nên dù biết khó thì chúng ta cũng phải cố gắng vì cha mẹ nào cũng yêu con, muốn dành hết điều tốt đẹp cho con, kiên nhẫn để tình cảm gia đình thêm hạnh phúc.
Làm chủ cảm xúc, không chỉ trích lỗi lầm của con
“Mày suốt ngày thế à? Nói bao nhiêu lần rồi, làm mỗi thế cũng không xong”, “Có mỗi thế mà không làm được à”, và còn nhiều nhiều câu nói kinh điển của bố mẹ để chỉ trích khi con mắc lỗi. Mỗi lần con làm gì sai thì y như rằng điều đầu tiên, một số bố mẹ làm là tức giận và mắng mỏ. Tuy nhiên, cũng có nhiều bố mẹ khá tâm lí khi hỏi con chi tiết hơn về sự việc, sau đó đưa ra lời chỉ dạy.
Việc làm chủ cảm xúc khi nuôi dạy con như then cài mở ra cánh cửa ranh giới giữa bố mẹ và con cái. Chắc chắn con sẽ sẵn sàng chia sẻ cả chuyện vui lẫn chuyện buồn, chuyện xấu lẫn chuyện tốt với người cha, người mẹ biết lắng nghe, luôn bình tĩnh và có thái độ cảm xúc chừng mực. Ngược lại, con sẽ thu mình, không nói, không biểu lộ cảm xúc của bản thân trước mặt cha mẹ khi đó là người nóng nảy và chẳng để ý đến suy nghĩ của con. Dần dà, một bức tường ngăn cách trong gia đình bỗng dựng lên lúc nào không hay.
Đọc nhiều tin tức báo chí, con cái có những hành động tiêu cực như bỏ nhà đi, làm những điều tệ nạn, thậm chí con đi học bị bạo hành, bạo lực trong suốt thời gian dài mà gia đình không biết để con tìm đến cái chết, một trong những nguyên nhân là từ bố mẹ. Không tâm sự được với người thân, những đứa con bé bỏng cứ tự ôm lấy những nỗi niềm sợ hãi.
Làm chủ cảm xúc khó, nhưng không phải chúng ta không làm được. Bố mẹ cần làm điều này tốt để sau đó lại dạy con làm chủ cảm xúc của mình từ chính những trải nghiệm của bố mẹ, vì đây là một kĩ năng rất cần trong cuộc sống.
So sánh con với “con nhà người ta”
Điều này chắc không lạ lẫm gì với bố mẹ. Hiếm có ai không so sánh con với con nhà người ta dù vô tình hay cố tình. Nếu là hành động cố tình, thì chúng tôi khuyên bố mẹ nên dừng, vì không ai muốn so sánh mình với người khác cả. Người lớn không thích so sánh thì sao chúng ta lại bắt con trẻ phải nghe những lời lẽ đó. Một số giải thích rằng “Không nói không được, không so sánh thì sao con nó biết nó thiếu gì, kém gì so với người ta”. Đọc lại câu trên một lần nữa, bố mẹ nhận ra điều gì không? Lỗi sai giờ đây nằm ở bố mẹ chứ không phải do con nữa rồi, để chỉ điều đúng cho con thì so sánh với người khác không phải là phương pháp duy nhất. Cũng là so sánh, bố mẹ nên so sánh với chính con hôm nay, hôm qua và ngày mai, để con tự nhìn nhận điểm tốt, chưa tốt của mình.
Nếu là hành động vô tình thì bố mẹ cố gắng chút nữa nhé, để ý hơn, để không lặp lại như vậy, nhưng dù sao cũng chúc mừng khi chỉ là vô tình mà thôi.
Mỗi lời nói ra của bố mẹ rất ảnh hưởng đến tâm lí và nhận thức của con cái, hãy bình tĩnh bố mẹ ạ.
Con luôn nhìn bố mẹ để làm theo dù khi chỉ là đứa trẻ biết lẫy hay con đã đi học. Vậy nên, bố mẹ cố gắng nhé, chúng ta cùng cố gắng để đem lại môi trường giáo dục trong gia đình tốt nhất dành cho con.